Old school Easter eggs.
Đọc truyện
Chap 10

Ar bủn rủn tới gần He lấp bấp lên tiếng

- Chuyện gì thế này?

- Thì như cậu thấy đó .. Jin tránh ra coi, đeo hòai mệt quá (He vừa nói với Ar vừa la Jin)

- Này, you là ai, sao ngồi cạnh Be đáng yêu của tôi, mau ra chỗ khác >”< (Jin xua Ar)

- Tôi là người ở chung phòng với cô ta đấy (Ar nháy mắt nhí nhảnh cười toe toét)

- Tôi không đồng ý (lần này tới lượt Jin hét lên), tôi muốn ở chung phòng với Be cơ, không chịu đâu, Be ơi, oa oa oa , huhuhuhu (khóc bù lu bù loa lên)

He mệt mỏi thở dài, cô đưa mắt nhìn 1 lượt khắp căn nhà rồi lắc đầu. Cô gấp quyển sách lại rồi bước tới cầu thang, đi được vài bước cô quay lại nói

- Jin, về khách sạn ngủ đi, còn 6 người, dọn dẹp xong bãi chiến trường này mới được đi ngủ. Yan thiếu gia, muốn giúp thì cứ giúp họ, không thì thôi. (Be ra lệnh)

- Này, này, cô là ai mà dám ra lệnh cho chúng tôi hả? (Cal ương bướng cãi lại)

- Vậy cậu nghĩ người làm sẽ ở lại dọn dẹp cho cậu sao, nhìn cho kĩ lại đi, đồ phung phí ạ (Gen cạnh khóe với Cal)

He bước thẳng lên phòng, Ar cũng đi theo sau, Jin thì nghe lời chị quay về khách sạn để nghỉ ngơi, 1 phần vì anh cũng quá mệt với chuyến bay khá dài. Trong phòng khách hiện giờ chỉ còn lại 6 người, 3 cô gái thì nhanh tay dọn dẹp những gì mình gây ra, các chàng trai thấy lạ liền hỏi là tại sao lại sợ Hebe như thế. Các cô gái không nói gì, chỉ bảo là nếu các anh không dọn dẹp, thì im lặng cho các cô dọn, các anh thấy con gái mà phải khiêng ghế, khiêng bàn nên đã ra tay giúp đở. Còn về phần Hebe, cô lên phòng, tiến tới chiếc máy vi tính đánh đánh vào bàn phím cái gì đó. Ar ngồi ngắm từng cử chị hành động của cô, anh khẽ mỉm cười và nghĩ rằng “Một ngày nào đó, anh sẽ thấy được nụ cười của cô”. Thời gian cứ thế trôi qua cũng đã được 2 tiếng, hiện giờ là 9 giờ tối, các anh chị được Hebe cho gọi đến phòng khách để bàn việc. He đưa ra 1 xấp giấy gì đó, phát cho mỗi người 1 tờ, xong rồi He đọc thật to các điều trong tờ giấy.

NỘI QUY CỦA NHÀ

1. Mọi người bình đẳng, không phân biệt nam hay nữ. (ý nó Ella, cô rất thiên vị con gái, còn con trai thì trừ thẳng tay)

2. Mọi người phải đồng lòng trong 1 nhà, ai có rắc rối phải nói ra để mọi người giúp đở. (nói câu này mà sis không biết rằng người giấu chuyện trong lòng là sis sao)

3. Nam nữ chung phòng thì phải tôn trọng lẫn nhau, không có sự đồng ý của đối phương thì không được chạm vào bất kì vật sở hữu nào của họ. Không được xen vào chuyện riêng tư của nhau. (nói Sel vì hậu đậu sẽ làm hỏng đồ đạc của người khác, và cũng nói Ji vì tội hay tò mò tọc mạch chuyện riêng người ta)

4. Nếu ai có bạn trai, bạn gái, thì dùng di động mà liên lạc, cấm tuyệt đối sử dụng điện thoại nhà, càng ngăn cấm dẫn họ về đây. (nói Cal vì về con gái chỉ có anh này là phiền nhất)

5. Điều khoảng về thời gian là 9 giờ tối phải có mặt ở nhà đầy đủ, không được thiếu 1 ai, nếu không sẽ phải ngủ ở ngòai. (nói Chun vì anh cứ hay đi ăn trong các quán ăn mà quên đường về)

6. Nhiều thứ trong nhà là của chung, không được giành lấy một mình. (nói Ar hay giành TV mà xem hoạt hình)

7. Tuyệt đối không được vì vật chất mà mất hòa với nhau (nói Gen vì bà này mê tiền)

Đây là điều lệ khi chúng ta ở chung trong 6 tháng, nếu ai vi phạm 1 trong 7 điều trên, làm ơn, lập tức dọn ra khỏi nhà (He phán câu cuối cùng rồi nhìn mọi người). Bảy anh chị bây giờ nuốt nước bọt mà toát mồ hôi lạnh. Mọi người cùng nhau kí tên vào (cũng là do He bắt buộc, không kí ra khỏi nhà) chấp nhận tuân theo nội quy của nhà. Kí xong các anh chị lại quay ra cãi nhau chí chóe, He lắc đầu ngán ngẩm, bỏ lên phòng. Ar lon ton chạy theo sau lưng. Tả sơ về căn phòng của các anh chị nhé, ở ngòai cửa bước vào thì hai chiếc giường được đặt đối diện nhau, chính giữa có chiếc bàn để nước, mỗi giường đều có 1 cây đèn để đọc sách nếu thích, 1 cái bàn nhỏ bên cạnh, mỗi phòng có 1 máy vi tính, ai có xài thì xài. Phòng của He và Ar chia ra hai màu rõ rệt, Ar là màu xanh lam tươi mát, nhưng He lại là màu trắng muốt rất sạch sẽ, nhưng ở màu trắng này toát lên vẽ lạnh lùng khó tả. Jiro thì màu vàng chóe như màu tóc của anh (Khỉ vàng leo cây), màu hồng nhí nhảnh đáng yêu của Sel. Màu tiền của Gen, hình các cô gái xinh đẹp thì dành cho Cal. Chun thì nhường hết căn phòng cho Ella, cô muốn dán các món ăn lên tường, anh cũng cùng sở thích nên tích cực giúp Ella dán chúng lên ^__^.

Thế là qua hết một ngày. Một ngày mới sẽ bắt đầu, rồi còn biết bao nhiêu chuyện sẽ tiếp diễn nữa.
Chap 11

Tối qua thật là một buổi tối đáng sợ đối với các anh, nhưng với các chị thì như chuyện thường ngày ở huyện. Cũng đã lâu rồi bệnh tình của các anh chị không tái phát, cứ tưởng chuyển sang trường mới, ở nhà mới, sống cùng người khác, bệnh ấy sẽ thuyên giảm, nhưng có ngờ đâu, nó càng ngày càng trở nặng. Đúng như thế, buổi sáng hôm nay, bệnh tình của các anh chị đã tái phát. Chúng ta thử xem nó tái phát thế nào nha. Khoảng 5 giờ sáng, Ar ngồi bật dậy, mắt mở to, nhìn cứ như người tỉnh ngủ, nhưng đừng lầm nha, còn đang ngủ đó. Anh bước xuống giường, đi thẳng qua bên giường của He, Ar nằm xuống cạnh He, ôm cô vào lòng và ngủ ngon lành. He giật mình khi có người chạm vào mình, cô mắt nhắm mắt mở, cô há hốc mồm miệng không nói nên lời bởi vì khuôn mặt baby của Ar chỉ cách mặt cô có 5 centimet mà thôi. Cô nằm cứng đơ trong vòng tay của Ar khoảng 5 phút, cô giật mình liền tát Ar 1 cái, anh choàng tỉnh và hỏi

- Tôi đang ở đâu đây?

- Yan thiếu gia, anh đang ở trên giường tôi đấy, ôm tôi nữa, anh muốn gì đây? (He hỏi với giọng lạnh lùng đến giết người)

- Hả???????? (Ar ngạc nhiên hỏi)

- Còn hả được sao, anh ngủ bên giường anh, sao lại qua giường tôi, còn ôm tôi nữa, anh lợi dụng hả? (He nghiếng răng)

- Ơ … tôi …tôi... cô nghe tôi giải thích đi (Ar ấp úng giải thích)

- Còn giải thích gì nữa, mau biến ngay cho tôi. (He nói lớn tiếng, chứ chưa có hét)

He dùng đòn karate đá Ar bay qua cửa sổ, nằm bất tỉnh nhân sự ngòai vườn. Cô bực bội thức dậy làm vệ sinh cá nhân, rồi còn phải đi đánh thức 3 cô bạn của mình. Cũng cùng thời gian đó, Ji đã thức dậy rồi, nhưng vì nhà này là phòng cách âm (do các mama muốn tạo cơ hội cho các anh chị có không gian riêng mà tâm sự) nên anh chẳng nghe được chuyện xảy ra vừa rồi với He và Ar. Anh bước sang giường của Sel để gọi cô thức dậy, nhưng vừa định gọi thì nhìn thấy khuôn mặt thiên thần của cô khi ngủ, anh đã bị thu hút. Anh nhìn chăm chú rồi suy nghĩ

- “Cô ấy xinh lắm chứ, nhìn mặt ngủ cứ như thiên thần, tuy hậu đậu, hung dữ, đanh đá cá cầy nhưng nhìn mặt cô ấy lúc này thiệt là đáng yêu” thiên thần trong Jiro

- “Xí xí Jiro à, mày nên cẩn thận, mụ bà chằn này nhìn vậy thôi, biết đâu làm bộ để dụ mày, hãy cẩn thận kẻo mắc bẫy của ả” ác quỷ trong Jiro

Cứ thế anh suy nghĩ, và trong khi suy nghĩ, cơ thể anh tự động khom lưng xuống, mặt anh kê sát mặt Sel, từ từ tiến đến gần, càng lúc càng gần, và rồi, ………… nụ hôn buổi sáng tuyệt vời vừa được đặt nhẹ nhàng lên đôi môi nhỏ nhắn mềm mại của Sel, có vẻ như thiên thần Jiro đã thắng ác quỷ Jiro rồi. Cũng cùng lúc đó, He mở cửa bước vào làm Ji giật mình, anh quay qua nhìn thì thấy He đang đứng im nhìn anh, anh chàng đỏ mặt như cà chua, hiện giờ anh chỉ biết ấp úng, ngại ngùng nhìn He.

- Uhm... tôi...tôi (trời ơi Jiro ơi, mày tiêu rồi, cô ta thấy rồi thì sẽ méc cô ấy, cô ấy sẽ luộc mày cho coi) Ji đang tự suy nghĩ tới việc He sẽ méc lại với Sel chuyện vừa rồi.

- Anh làm sao? Làm chuyện có lỗi với Sel hả? Yên tâm, tôi không thấy gì, chuyện của các người, tôi không quan tâm. (He lạnh lùng bước ngang Ji và gọi Sel thức dậy)

- Ơ …. Cám ơn cô (Ji ngạc nhiên 1 chút rồi cũng vui mừng cám ơn He)

- Khỏi cần cám ơn, giờ anh giúp tôi đánh thức các bạn của anh, còn tôi đánh thức bạn tôi. (He xua tay nói với Ji)

Ji thở phào nhẹ nhỏm, cũng cùng lúc đó Sel đã thức dậy, cô đi thẳng vào nhà vệ sinh, anh nói với theo

- Này, cẩn thận đó!!! (Bệnh cũ tái phát)

Rồi cả hai anh chị cùng nhau tới phòng của Cal và Gen, mở cửa bước vào, Ji choáng váng mặt mày vì cách bố trí căn phòng của hai anh chị, Gen thì tòan màu tiền, cái gì cũng in hình tiền, ngay cả chiếc dép cô mang trong nhà cũng in hình tiền. Trên tay cô còn cầm cả xấp tiền, miệng thì luôn nói rằng

- Ôi baby, yêu baby nhất, mãi mãi chỉ có baby, nói xong, giơ tiền lên hôn chùn chụt vào nó.

- Áhhh, kẻ nào to gan dám cướp baby tiền của bà hả?? (Gen hét toáng lên)

Oh thì ra là do He giật tiền từ tay Gen, cô liền tỉnh dậy mà hét lên. Không chỉ mình Ji bị choáng, ngay cả He cũng chịu không được cái cách bố trí căn phòng của Cal, tòan hình con gái, nào là nữ diễn viên Trắc Văn Huyên, Thái Nghi Trân, nhóm nhạc thần tượng S.H.E, rồi các cô người mẫu nổi tiếng khắp thế giới. Và cal đang ôm chiếc gối ôm có hình cô người mẫu với thân hình tuyệt vời trong bộ áo bikini mùa hè nóng bỏng. Cũng không khác gì Gen, Cal cũng lẩm bẩm rằng

- Ôi, ta yêu nàng biết bao, người đẹp của lòng ta, ta thật sự say mê trước vẻ đẹp rạng ngời quyến rũ của nàng.

- Này NhoNho, dậy đi, ngủ gì mà mớ ghê thế, mất mặt chết đi được (Ji lay lay cánh tay của Cal)

- Ôi em yêu, đừng chạy, anh đã bắt được em rồi. Cho anh hôn cái nào... muahhhh (Cal chộp tay Ji kéo vào người, chu chu cái miệng để hôn)

Ji vùng vẫy nhưng không thoát ra được, He đứng đó xem tuồng, Gen nhìn mà phát nôn. Đột nhiên cô phi thẳng qua giường Cal, tát cho anh vài cái.

- Bốp … Bốp, này, dậy đi đồ phung phí háo sắc, mớ nhăng mớ cuội, làm mất giấc ngủ của tôi, dậy ngay, tên khùng háo sắc kiaaaaaaaa. (Tiếng tát đấy bà con)

- Ui da …. Trời sáng hay tối vậy, sao tôi thấy nhiều ngôi sao quá, hic hic 1 ..2..3.. mà sao nó cứ xoay vòng vòng đầu tôi thế này (Cal bị Gen tát tới nổ cả sao)

- Dậyyyyyyyyyyy mauuuuuuu (Gen hét lên lần nữa)

- Bà chằn ki bo, đồ gái hám tiền, làm gì hét ghê thế? Từ từ tôi dậy, cô thức rồi sao
không vô làm vệ sinh trước đi, bộ muốn làm chung lượt với tôi hả? (Cal vừa nói vừa cười nham nhở nhìn Gen)

- Chung lượt cái đầu anh, tôi xong rồi, còn anh đó, mau lên đồ hám gái, háo sắc, lăng nhăng, phung phí. Hứ …… (Gen nguýt dài rồi bước ra khỏi phòng)

Ji và He chỉ biết đứng đó nhìn nhau rồi xem tuồng vào buổi sáng. Họ lại lon ton tới phòng của Chun và Ella, có vẻ như quá hiểu 2 người này, với họ chỉ có ăn uống là tuyệt vời nhất, nên Ji và He đều không ngạc nhiên với kiểu trang trí phòng bằng hoa quả, trái cây, các món ăn, thức uống. Trên cửa sổ phòng, thì Ella treo mấy chùm nho, mấy quả dâu tây lủng lẳng, chiếc đèn ngủ được làm theo kiểu quả dưa hấu to đùng, trên tường dán đầy các món ăn ngon của đủ các quốc gia. Trên sàn thì vỏ bim bim đầy ra đó, có lẽ là do tối qua hai anh chị ăn và xả ra đây mà. Chun đang mơ rằng được cùng Ella chạy nhảy trên đường phố của chợ đêm, hai người ghé hết quán này đến quán kia để cùng ăn các món ngon.

- Chunie, há miệng ra em đút cho này. Ahhhhh (Ella nhí nhảnh nũng nịu nhìn Chun)

- Ôi Lala, tiểu bảo bối của anh. Anh tới đây. Ahhhhh (Chun lao vào ôm chầm lấy Ella)
- Này Chunie, cậu dậy mau đi, ăn với chả uống hòai, cẩn thận kẻo có ngày bội thực đấy. Dậy mau lên. (Ji nói to bên tai Chun)
- Ôi đùi gà tây, ngon quá à (Chun nắm lấy cánh tay Ji đưa lên miệng và cắn 1 phát)
- ÁHHHHHH … BỚ LÀNG NƯỚC ƠI, TÊN CHUN ĐIÊN, HẮN CẮN EMMMM (Ji la lên thất thanh)

Bên kia Ella cũng như Chun, cô cũng mơ được đi ăn uống cùng Chun, nhưng khác cái là Chun đang làm nô lệ cho cô, Chun phải cõng cô đi ăn khắp nơi, còn phải trả tiền cho cô. Cô đang nói mớ rằng

- Này Chun heo rừng, mau cõng ta sang Việt Nam ăn bò bía. (Ella nói mớ mở miệng cười toe toét)

- Vâng thưa chủ nhân (Chun mồ hôi nhễ nhại tuân lệnh)
- Chun heo rừng, mau cõng ta sang Hàn Quốc ăn kim chi, mau lên, ta thèm kim chi lắm rồi (Ella nhéo cái gối, thật ra đang mơ nhéo tai Chun đó ạh)

- Lala à, dậy mau đi, mình có món ngon cho cậu ăn này (He đang rất bực mình vì Ella coi bàn tay nõn nà của cô là cánh gà quay mà cạp lấy cạp để)

- Uhmm…. Cánh gà này sao mà thơm và mềm thế nhỉ … uhmm uhmm (Ella vẫn còn mớ ngủ)

- Ella Chen, mình nói lần cuối, cậu mà không bỏ tay mình ra, mình thề rằng cậu sẽ ra sau vườn mà nằm ngủ với Aaron Yan đấy. (He nghiến răng giơ nắm đấm lên nói)

Ji đau nhưng còn sợ hơn khi nhìn thấy He như thế, có lẽ đây là lần đầu tiên anh thấy He giận dữ, giờ đây trông cô cứ như quỷ hiện hình, một ác quỷ đội lốt thiên thần. Anh thầm cầu nguyện cho Ella, nhưng có lẽ lời cậu nguyện của anh đã không được chấp thuận. Ella đã bay ra khỏi cửa sổ nằm ngòai vườn, anh nhìn theo, giật mình nhớ lại khi He nói Ar cũng nằm ngòai vườn, anh chạy ngay ra xem, cũng vừa lúc Ar tỉnh lại, nhưng cổ anh bị trẹo 1 bên, đi cứ nghiêng nghiêng như người có tật ^_____^! Cuối cùng rồi mọi người cũng tập trung tại nhà ăn, mọi người ai cũng ngạc nhiên khi Ella và Ar băng bó khắp người, Ella bị bầm vài chỗ, nhưng cái miệng không có bị sao nên vẫn còn ăn được. Chỉ tội cho Ar, cổ bị trẹo, tay bị trật (do He đã dùng đòn khóa Judo bẻ tay), nhìn anh rất thảm. Mọi người chuẩn bị đến bàn ăn thì Sel nhảy chân sáo xuống cầu thang, Ji thấy thế, biết tính cô hậu đậu, anh liền hét lên

- Này, chằn tinh hậu đậu, cẩn thận coi chừng …….. (Ji chưa kịp nói hết thì Sel đã vấp chân lăn đùng đùng xuống cầu thang)

- Áhhhhhh ……. Cứuuuuuu (Sel la thất thanh)

- …….. Té (Ji vừa chấm dứt câu nói bay ra đỡ lấy Sel)
Hiện giờ Ji đang nằm dưới đất, Sel nằm trên người anh, môi đụng môi, mắt mở to nhìn nhau. Ji bất ngờ lật đật đở Sel đứng dậy, hỏi han đủ thứ

- Cô không sao chứ, có đau chỗ nào không, có bị chấn thương ở đâu không, cho tôi xin lỗi, tôi không có cố ý hô … hô … hôn cô đâu (Ji hỏi dồn dập nhưng tới khúc cuối thì lại ngập ngừng)

- Chát …………. (Sel tát vào mặt Ji) Đồ khỉ vàng leo cây, anh cố ý hét lên để tôi té rồi lợi dụng tôi hả? (Đột nhiên Sel chữi xối xả vào mặt Ji)

- Này, hậu đậu, ăn nói cho cẩn thận nhé, tôi có ý tốt giúp cô mà, còn nói giọng đó hả?
Đồ bà chằn xấu xí (Ji giận quá mất khôn, cũng chữi lại)

Nhưng anh có nào ngờ câu nói của anh đã vô tình châm dầu vô lửa, làm Sel khóc rất to, vừa khóc vừa hét ầm ĩ.

- OA OA OA OA BÁ MÁ ƠI, ANH HAI ƠI, EM GÁI ƠI, BEBE, NINI, LALA ƠI, JIN YÊU DẤU ƠI, TÊN KHỈ VÀNG LEO CÂY ĂN HIẾP NANA NÈ, HẮN CƯỚP NỤ HÔN ĐẦU CỦA NANA, HẮN LẠI CHỮI NANA XẤU XÍ KÌA, HẬU ĐẬU NỮA, OA OA OA OA NẾU XẤU VÀ HẬU ĐẬU, NANA THÀ CHẾT SƯỚNG HƠN, HUHUU

Cả 3 cô bạn của Sel đã quá quen thuộc với cảnh tượng này, chỉ biết thở dài lắc đầu, rồi 3 cô ngồi ăn sáng ngon lành, coi như không có chuyện gì xảy ra. Nhưng các anh thì khác, bàng hoàng trước cảnh tượng vừa rồi, Chun+Cal+Ar+Ji bất ngờ té ngửa, các anh lật đật dỗ dành Sel, nhưng họ đâu biết rằng càng dỗ Sel sẽ càng khóc nhiều hơn, khóc to hơn.

- Selina tiểu thư, tuy cô hậu đậu, và cũng không xinh bằng Ella của tôi, nhưng cô cũng hơn các cô gái khác mà (Chun an ủi Sel)

- OA OA OA OA VẬY LÀ TÔI XẤU HƠN LALA (Sel rống to hơn)

- Đồ ngốc, an ủi kiểu đó chỉ có nước đi bệnh viện giải phẫu lỗ tai đi (Ella vừa ăn vừa nói)

- Trời ơi Chun ơi cậu ngốc quá, an ủi kiểu gì thế (Cal mắng Chun)

- Selina tiểu thư xinh đẹp, cô rất đẹp, đẹp hơn cả hằng nga trên trời, đẹp hơn cả vương mẫu nương nương, blahh blahhh blahhh (Cal tiếp tục khen Sel, tâng bốc cô nhưng tòan là so sánh với mấy người gì đâu không hà)

- HUHUHUHU HẰNG NGA, VƯƠNG MẪU, TRÊN THẾ GIAN NÀY AI GẶP ĐƯỢC HỌ MÀ BẢO TÔI XINH HƠN HỌ, ANH TRÊU TỨC TÔI ĐẤY À? HUHUHUHU (Sel lại được thể khóc lớn hơn nữa)

- Ôi tôi chết với giọng khóc của cô mất thôi. Cô ở đó mà khóc đi nhé, tôi đi học đây. (Ji nói rồi xách cặp ra khỏi nhà, mà quên luôn cả ăn sáng)

Rồi lần lượt mọi người cũng ra xe, trên chiếc Limo loáng bóng, He ngồi cạnh Gen, Ella ngồi cạnh Chun (do anh có nhìu bánh bim bim mới được ngồi). Ar và Cal ngồi cạnh nhau nghe nhạc. Còn người khổ nhất là Ji, anh phải ngồi cạnh Sel, cô vẫn còn khóc. Sel khóc từ suốt lúc ở trong nhà, bước ra xe vẫn còn khóc. Suốt quãng đường từ nhà tới trường, cô vẫn còn khóc, vừa khóc vừa réo tên Ji ra mà chữi. Đã tới cổng trường, Sel vẫn còn tiếp tục khóc (ôi hơi sis dài quá).

- HUHUHU CÁC BẠN ƠI, TÊN JIRO WANG, KHỈ VÀNG LEO CÂY, HẮN ĂN HIẾP SELINA NÈ. (Sel gào to làm mọi người phải ngóai đầu lại nhìn)

- Cô … cô đừng có vừa ăn cướp vừa la làng được không hả? (Ji hét vào mặt Sel) (ôi trời, hét kiểu đó Sel khóc to hơn)

- HUHUHU …. OAOAOA …….

- Wang thiếu gia, cậu chết chắc rồi (He nói nhẹ vào tai Ji rồi bỏ đi)

- Tội nghiệp, còn trẻ thế mà phải bị điếc sớm (Ella vừa ăn vừa nói rồi lắc đầu bỏ đi)

- Lần này dù có cho tiền tôi cũng không thể giúp anh được đâu (Gen đặt tay lên vai Ji rồi
cũng bỏ đi)

- Chúc cậu may mắn (Ar cười toe toét nhảy lưng tưng theo sau He)

- Mong cậu còn sống để làm anh em với tụi này (Chun cũng lon ton theo sau Ella)

- Mình rất muốn giúp cậu nhưng coi bộ mình tài hèn sức mọn, thôi cậu tự làm tự chịu đi nha (Cal cũng vọt mất tiêu)

- Các người ………….. (Ji cứng họng nhìn bọn họ)

Quay sang Sel thì cô nàng đang khóc, mỗi lúc một to hơn, còn mọi người cứ nhìn Ji rồi nhìn qua Sel, có người xì xầm to nhỏ, có người nói vào bảo dỗ Sel nín đi, mỗi người một câu, xỉ xỏ tùm lum, làm Ji tức mình hét lên

- IMMMMMMMMMMMMMM

- ………. (Sel thoáng giật mình im lặng vài giây sau đó tiếp tục khóc)

- OA OA OA HUHUHUHU

- THÔI ĐƯỢC RỒI, TÔI CHỊU THUA, CÔ MUỐN GÌ TÔI CŨNG CHÌU, LÀM ƠN ĐỪNG KHÓC NỮA MÀ (Ji hét to rồi ngồi xuống ôm đầu)

- Có … thật là … là … anh … sẽ…… chìu….. ý.. tôi… không? (Sel sụt sùi hỏi ngược lại Ji)

- Có (Ji mệt mỏi trả lời)

- Vậy anh làm osin của tôi trong suốt thời gian chúng ta học ở đây được chứ (Sel cười nham nhở với Ji)

- Cái gì … cô .. cô … (Ji tức tới nổi nói không nên lời)

- Sao? Anh nuốt lời. OA OA (Sel định khóc tiếp)

- Nín, tôi hứa, tôi hứa, đừng khóc nữa, tôi xin cô (Ji chấp tay năn nỉ Sel)

- Vậy mới phải chứ, hô hô hô (Sel tuông 1 tràn cười ghê rợn)

Thế rồi mọi chuyện cũng qua, Sel vào lớp với vẻ mặt tươi cười hết cỡ, còn Ji lẽo đẽo theo sau, vác thêm cái cặp của Sel mà mặt mày anh 1 đống, mếu máo như sắp chết tới nơi.
Chap 12

Sau sự việc khóc vẻ vang của Sel, các bro nhà ta đã rút ra được kinh nghiệm sương máu đó là đừng chọc tới sis Sel, bằng không họ sẽ thảm như Ji. Hiện giờ Ji đang làm osin cho Sel, sáng anh phải chuẩn bị mọi thứ để vệ sinh cá nhân sẵn cho Sel, gọi cô thức dậy, nấu đồ ăn sáng, đi học thì xách cặp, cô té anh phải đở, mặc dù mỗi lần đỡ là bị chữi. Nhưng chuyện làm mọi người ngạc nhiên nhất là Jin tự nhiên rất tốt và ga-lăng với Gen. Đang trong giờ ăn trưa, đột nhiên Jin chạy vào ôm chầm lấy Gen, khác với mọi hôm, Jin thường ôm Be trước tiên, nhưng hôm nay khác, anh lại ôm Gen. Hành động của Jin không khỏi làm mọi người bất ngờ, ngay cả Be cũng thế, nhưng Be nhanh chóng lấy lại sự bình tĩnh.

- Gen ơi, chiều nay Gen rãnh không? Hẹn với Jin nhá (Jin nói với vẻ mặt nũng nịu)

- Được thôi (Gen cười tươi, nụ cười đã làm cho tim Cal xao xuyến xen lẫn tức giận vì cười với người con trai khác)

- Thằng nhóc ấy lại tới, dạo này nó cứ bám riết lấy bà Gen hám tiền đấy. Không lẽ nó với bà ấy là 1 cặp (Ji tò mò nhưng không biết rằng Cal ngồi bên cạnh như bốc hỏa)

- Mình thấy họ không hợp, nhóc ấy nhìn quá trẻ, chắc còn nhỏ tuổi (Chun nói như muốn Cal hạ hỏa)

- Này, mình cũng đã 20 nhưng ai cũng bảo mình trẻ con đấy thôi, biết đâu người ta đã lớn nhưng vẫn còn baby. (Ar nhí nhảnh nhưng không biết mình châm dầu vô lửa)

- Mình lên lớp trước đây (Cal đùng đùng nổi giận bỏ đi)

3 anh kia ngồi lại nhìn nhau sau đó nở nụ cười cực kì gian tà. Cal đi ngang qua bàn của S.H.E.G thì bị Jin ngáng chân và té ngã nhưng may mà anh chống chân nên không bị té, Cal nổi giận nắm cổ áo của Jin. Gen liền gạt tay Cal ra và mắng anh

- Anh bị điên à, sao nắm cổ áo Jin chứ, chỉ là vô ý thôi mà, có gì thì nói, đừng có thô bạo như thế chứ

- Tôi thô bạo thế đấy, rồi sao, đồ gái hám tiền. (Cal hét vào mặt Gen rồi bỏ đi)

- Anh hay lắm, tôi sẽ cho anh biết thế nào là sự trả thù của gái hám tiền, chờ đầy đồ phung phí ngốc xít (Gen lẩm bẩm rồi cười nham nhở)

- Jin, không sao chứ? Mặc kệ hắn ta đi, hôm nay hắn bị hâm hâm đó (Gen, Ella, và Sel lo lắng cho Jin)

- Uhm, Jin không sao, mà sao hình như mấy người đó không thích Jin phải không? (Jin làm vẻ mặt ái ngại nhưng trong bụng thì cười haha hihi hốhố)

- Ui dào, lo chi mấy tên tưng tửng ấy, mặc kệ bọn họ đi. (Ella chen ngang)

- “Cặp đôi này rắc rối đây, nhìn anh chàng đó kết đậm Nini rồi, thôi thì Jin đại gia đây làm thần tình yêu giúp họ vậy, nhưng mà, phải có chút rắc rối mới vui, đã lâu rồi không chọc phá ai, giờ có người chọc phá, ngu gì không chọc, hahaha hihihi hôhôhô, ta thiệt là thông mình” (ôi bó tay tòan tập) (Jin suy nghĩ)

Thế rồi 3 cô cứ vây lấy Jin mà hỏi chuyện, quên cả Be đang ngồi đó, Be đứng dậy bỏ đi họ cũng không hay biết gì. Be đi lang thang trong vườn trường, đến đây đã được 2 tuần, cô chưa đi tham quan bao giờ. Be đi xung quanh một lúc thì nghe thấy tiếng kêu cứu của con gái. Be chạy theo tiếng kêu, thì thấy một cô bé đang ôm lấy chú cún con bị bao vây bởi 4 tên mặc đồ vest đen to lớn. Không cần biết bọn chúng đang định làm gì, với tình hình hiện giờ thì không còn thời gian để đi gọi người. Be xông ra hét lớn

- Dừng tay lại!!!!!!

- Con bé lắm mồm, người chán sống rồi sao mà xen vào chuyện của người khác hả? (1 trong 4 tên lên tiếng)

- Tôi bảo các người dừng tay và thả cô bé ra, nếu không thì đừng trách (Be lạnh lùng trả lời)

- Để xem mày làm được gì nào??? (tên áo đen thứ 2)

Rồi bọn chúng 4 tên xông vào định bắt lấy Be, 1 trong 4 tên đấm thẳng vào Be, nhưng Be nhanh hơn, đã né tránh được, rồi cô dùng đòn bẻ khớp trong nhu đạo chộp lấy tay hắn bẻ ngược ra sau

- Rắc …….. (tiếng xương gãy của tên áo đen, hắn đau đớn rên la thảm thiết)
Rồi Be lần lượt đánh tới những tên khác

- Rầm ….. (1 tên nữa bị Be dùng liên hòan cước của taekhôngndo đá văng vào cây)

- Bốp .. Bốp .. (Be đấm thẳng vào mặt tên thứ 3 làm hắn điên đảo rồi té xĩu)

Còn tên cuối cùng, có vẻ như hắn chịu đòn giỏi nhất trong 4 tên, hắn rút trong người ra một con dao sáng bóng, hắn hét lên rồi lao thẳng vào Be. Đột nhiên Ar từ đâu chạy ra dùng cây đập vào tay của tên đó, hắn làm rớt con dao dưới đất, Be thấy thế liền tung 1 cước vào cằm hắn, làm hắn bay ngược ra phía sau và bất tỉnh nhân sự. Ar chạy nhanh tới ôm Be vào lòng, tim đập rất mạnh, rất lo lắng cho Be.

- Cô có sao không? Không bị thương chứ? Xin lỗi nha, tôi đến trễ (Ar toát mồ hôi lạnh thở hồng hộc)

- Tôi không sao, anh buông tôi ra được không? Nghẹt thở quá à (He bị Ar ôm cứng ngắt)

- Chết … tôi quên, xin lỗi (Ar cười gượng)

- Bé cưng, em không sao chứ, đừng sợ nữa, anh cho em cái này nè (Ar dỗ dành đứa bé đang khóc và chìa tay đưa cho cô bé viên kẹo chocolate)

- Cám ơn anh chị đã giúp đỡ (cô bé vẫn còn sụt sùi)

- Em là ai, sao lại ở trong vườn của trường YUKI. (Be hỏi dịu dàng)

- Em là Tiểu Cin , vì ba cưới mẹ 2, nên chị 2 của em không về nhà nữa. Tiểu Cin muốn tìm chị 2, nên tới đây, chị 2 học ở đây. Bọn người hồi nảy là người của mẹ 2, mẹ sợ em tới chỗ chị 2 rồi mách tội của mẹ 2, nên sai người bắt em về. (Tiểu Cin kể lại cho He và Ar nghe)

- Thế chị 2 em là ai, anh và chị xinh đẹp đây sẽ giúp em (Ar mĩm cười)

- Nói nhảm hòai … Tiểu Cin nè, chị 2 em là ai, chị sẽ tìm chị ấy giúp em (He mắng Ar rồi nhỏ nhẹ với Tiểu Cin)

- Chị 2 em là NaNa Lin. Chị đang làm thủ quỷ hội học sinh đó, chị ấy rất tài, xinh đẹp và học rất giỏi. À, chị đây cũng xinh lắm, em gọi chị là gì đây? (Tiểu Cin nhìn Be mà nói)

- NaNa Lin ? (cả He và Ar cùng đồng thanh)

- Vâng ạ (Tiểu Cin mắt tròn xoe nhìn hai anh chị)

- Được rồi, theo chị nào, chị dẫn em tới chỗ chị của em (He nắm tay dẫn Tiểu Cin đi)

- Êh chờ tôi với (Ar nói to rồi chạy theo)

Vừa đi He vừa nghĩ
- Aaron Yan, bề ngòai nhí nhố, nhưng bên trong lại là một người khó đóan biết được anh ta nghĩ gì. Thật không thẹn làm người kế thừa nhà họ Yan. Nhưng anh ta cũng dũng cảm và đáng yêu lắm chứ. (ôi sis đã để ý tới anh Bu rồi)
- Cô ấy thật đặc biệt, giống như đóa hoa hồng bạch của khu vườn khi ấy. Vừa thanh cao lại dịu dàng, trong dịu dàng lại có sự cứng rắng quật cường. Không hổ danh là con gái nhà Tian. (không riêng gì He, Ar cũng đang suy nghĩ về cô).

Cuối cùng thì hai anh chị cũng đã dẫn Tiểu Cin đến phòng hội học sinh, nhưng tiếc thay NaNa Lin không có ở đó, cô đã đến lớp học của mình rồi. Nhìn lại đồng hồ Be mới biết là đã vào tiết rồi. Cô nhìn Tiểu Cin rồi nhìn qua Ar.

- Sao lại nhìn tôi, đừng nói cô giao tôi giữ bé con này nha (Ar lo sợ nhìn He, tuy anh thích con nít, nhưng anh sợ giữ con nít)

- Điên quá…. Tôi định nói mình đã lỡ tiết học, Tiểu Cin lại chưa gặp được chị của nó, tôi sợ đám người kia quay lại. Tôi chỉ định bỏ học hôm nay, chơi với con bé chờ chị nó tan học thôi. (He liếc xéo Ar rồi nói)

- Hihi vậy mà tôi cứ tưởng …. (Ar gãi đầu nói)

- Đi thôi nào (Tiểu Cin nắm tay hai anh chị lôi đi)
Zing party
Chap 13

Hai anh chị dẫn Tiểu Cin đi chơi khắp mọi nơi. Nào là đi công viên, ăn kem, chơi đủ các trò. Mặt He vẫn bình thường, nhưng thực sự thì cô rất mệt, tuy vậy, nhìn khuôn mặt tươi cười của Cin, nhìn tính cách nhí nhảnh của Ar, thì bỗng dưng mệt mỏi của cô lại biến thành năng lượng giúp cô khỏe lại. Ar thấy He trời nắng rất gắt, anh sợ Cin bị bệnh (sợ Cin bệnh hay sợ Be mệt đây) thì bảo ngồi nghỉ mệt 1 chút. Anh chạy đi mua kem, ở nơi đây, Cin hồn nhiên hỏi He

- Chị xinh đẹp ơi, chị có thấy chúng ta giống như 1 gia đình không?

- Hả? (He ngạc nhiên)

- Thì anh Aaron là bố, chị là mẹ, còn Cin là con, nhìn cứ như 1 gia đình ấy nhỉ.

- Đừng có trêu chị mà, chị với anh ấy chỉ là bạn học thôi. Với lại em cứ gọi chị là chị Hebe, đừng gọi chị xinh đẹp, nghe ghê quá (He xoa đầu Cin rồi nói)

- Dạ, chị Hebe, tí nữa mình đi đạp vịt nhé (Cin hỏi He)

Chợt He im lặng 1 phút rồi trở lại bình thường, thôi, đừng đi đạp vịt, nắng thế này, ra đấy nước bốc hơi lên, nóng lắm. Với lại chị, chị bơi không được giỏi, chị dám ra nước.

- Hai chị em đang nói chuyện gì thế? (Ar tươi cười chìa hai cây kem ra cho hai người)

- Cin đang nói về việc nhìn nhìn hai anh chị rất giống bố mẹ của Cin (Cin vừa nói vừa ăn kem)

- Hả? (1 lần nữa Ar cũng ngạc nhiên như He)

Anh đưa mắt nhìn He và He thoáng ngại ngùng, cô quay mặt sang hướng khác, tránh ánh nhìn của Ar. Anh nở nụ cười vô cùng đểu rồi qua sang nói với Cin

- Nếu em thích, thì cứ gọi như thế đi ^____^

- Sặc …….. (He đang ăn kem thì bị sặc) (ôi mất hình tượng lạnh lùng rồi)

- Thật ạ (Cin vui mừng reo lên)

- Đương nhiên là thật (Ar cười tươi)

- Aaron Yan, anh …. (He đã bắt đầu nổi giận)

- Sao thế bà xã, em muốn ăn nữa hả? Đây, của anh nè, anh mới ăn có tí hà, nhường cho em nè. (Ar nói 1 hơi dài với chất giọng hơi lớn tiếng, làm mọi người quay lại nhìn rồi xầm xì to nhỏ)

- Ông xem, đôi vợ chồng đó đáng yêu chưa kìa, đứa con nữa, nhìn rất hạnh phúc. (1 người phụ nữ cũng đã cao tuổi nói với ông chồng)

- Ừ, nhìn bọn trẻ làm tôi nhớ lại những thời còn trẻ của chúng ta, nhưng cũng không hạnh phúc như họ bây giờ (ông chồng cũng lên tiếng)

- Anh hay lắm …… (He đứng dậy bỏ đi)

- Ấy… Ấy bà xã, đừng có giận, anh đùa tí thôi mà, chờ anh với (Ar chạy theo nhưng miệng vẫn tiếp tục í ới trêu He)

- Vợ giận rồi kìa, đuổi theo nhanh đi anh bạn trẻ (mọi người cười rồi giục Ar)

- Áhh, bố mẹ, sao không chờ con với (Cin cũng lon ton chạy theo)

Đùa giỡn 1 lúc, He có vẻ vẫn còn giận, Ar và Cin lè lưỡi nhìn nhau, không ai dám tới gần để kêu He nữa. Chợt Cin nói nhỏ gì đó với Ar, anh thoáng ngạc nhiên rồi cười toe toét miệng. Rồi đột nhiên Cin òa lên khóc, khiến mọi người xung quanh nhìn chăm chú vào 3 người.

- HUHUHU mẹ à, mẹ đừng bỏ bố con con mà đi nha mẹ, mẹ hết thương Cin rồi sao? HUHUHU

- Cái gì thế? (He ngạc nhiên lên tiếng)

- Thôi Cin à, mẹ đã quyết định như thế thì bố con mình chấp nhận thôi con. Hãy tôn trọng mẹ con đi. (Ar che mặt sụt sùi, thật ra anh đang nín cười)

- Không, con không muốn bố mẹ phải xa nhau đâu (Cin nước mắt giàn giụa)

- Anh nói cái gì vậy Aaron Yan? (He vẫn không hiểu)

- Em à, em chọn con đường khác để đi và li hôn với anh, nhưng anh vẫn mãi yêu em. (Ar chảy nước mắt) (thật ra nín cười lâu quá làm chảy cả nước mắt đấy ạh)

- HẢAAAAAA??? (He lại hét lên lần nữa)

Lúc này đây mọi người đã vây kín hết xung quanh, người này chỉ người kia, người kia chỉ người nọ, rồi nói nhỏ to.

- Ôi ông chồng đó thiệt chung tình. Vợ li hôn mà vẫn yêu vợ kìa (bà thím nào đó lên tiếng)

- Đúng thế, còn đứa nhỏ nữa, trông nó tội quá đi. (thêm 1 ông chú)

- Người vợ đó thiệt là vô tình mà, không nghĩ tới chồng thì phải thương con chứ, con bé khóc lóc thế kia mà không thèm ôm con luôn (bà thím thứ 2 nói lớn)

Đột nhiên Cin chạy lại ôm chầm lấy He, Cin nói nhỏ

- Chị diễn theo luôn đi, nếu không mọi người nói chị là độc ác thì em với anh Ar không cách nào giúp chị đâu, hehehe (nụ cười của ác quỷ)

- Các người giỏi lắm, dám chơi tôi (He nghiến răng kèn kẹt)

- Nín đi Cin, Cin muốn gì, má mi cũng chìu (He nói nhưng phóng tia nhìn viên đạn về phía Ar đang đứng che mặt mà cười đến run người, ra cả nước mắt, mọi người cứ tưởng ổng khóc)

- Vậy em đi đạp vịt lần cuối cùng với bố con anh nhé (Ar mắt đỏ hoe, long lanh nhìn He)

- Được thôi (He đứng dậy nắm tay Cin dẫn đi)

Ar hí hửng chạy đi mua vé, mọi người xung quanh cũng dần tản đi. Vừa mua vé Ar vừa cười sặc sụa, người xung quanh hỏi

- Vợ anh li hôn với anh, sao anh vui như tết vậy?

- Oh không, tuy cô ấy chia tay với tôi, nhưng cô ấy chịu đi đạp vịt cùng bố con tôi lần cuối là vui rồi (Ar vẫn còn tiếp tục diễn kịch)

Anh chạy thật nhanh đến chỗ He và Cin đang đứng, He giận đến xanh mặt, còn Cin thì cười tươi. Ar bế Cin lên con vịt, rồi đưa tay đỡ He xuống nhưng cô hất tay anh ra, rồi tự bò xuống 1 mình. Bé Cin ngồi giữa, He và Ar ngồi hai bên, He quay mặt ra ngòai không thèm nhìn Ar và Cin nữa. Cin đứng dậy nhảy tưng tưng trên thuyền, He vì mất thăng bằng nên té xuống hồ, cô ngoi lên ngoi xuống

- Cứu … Tôi … không ..biết…bơ…..i (rồi chìm xuống)

- Đùng…… (Ar nhảy xuống hồ cứu He lên)

- Này Hebe Tian, tỉnh dậy, em có sao không, tỉnh dậy đi, Hebe Tian. (Ar vả vả vào mặt của He rồi làm các cách sơ cứu nhưng cô vẫn chưa tỉnh)

- …………………………….. (Cin đứng há hốc mồm miệng khi Ar dùng các hô hấp nhân tạo cho He)

- Ọc…. (cuối cùng He cũng phun hết nước ra, cô hỏi)

- Tôi đang ở đâu đây?

- Em không sao rồi. Hay quá!!!!! (Ar mừng rỡ ôm chầm lấy He)
...............................................................
bạn đang đọc truyện tại Kenhtruyen.wap.sh chúc các bạn vui vẻ
....................................................................
Lúc đó bảo vệ và người cứu hộ chạy đến, dẫn 3 người họ đi đến căn phòng trực ban của công viên. Hiện giờ He đang ngồi với thân hình ướt sũng, áo sơ mi đồng phục của cô bị ướt, áp sát vào người làm rõ lên những gì cô mặc bên trong, trong phòng trực ban lại có nhiều nam nhân, Ar thấy thế liền lấy áo khoác của mình khoác lên cho He (lúc nảy trước khi nhảy xuống anh cởi áo khoác ra rồi, nên áo không bị ướt). He ngạc nhiên nhìn anh, anh bảo

- Aó cô ướt hết rồi, khoác tạm cái áo này đi. (mặt đỏ cà chua)

Nhìn xuống rồi khoác áo lên. Cin sụt sùi khóc

- … Em ….xin lỗi, em không biết bị không biết bơi.

- Chị không sao, em nín đi, đừng khóc nữa (He vì sợ quá nên hết giận luôn)

Cin khóc đã rồi thấm mệt, cô bé lăn ra ngủ, Ar mon men tới gần xin lỗi He.

- Xin lỗi nha, tôi giỡn quá đáng. Cô đừng giận con bé, giận tôi đủ rồi (Ar vẻ hối lỗi, năn nỉ He)

- Không, tôi rất giận ………..

- ……….. Xin lỗi (Ar buồn bã nói)

- Nhưng tôi sợ quá hết giận luôn rồi (He nở nụ cười thật tươi với Ar)

- Cô …………… cô cười rồi, cô cười đẹp lắm cô biết không? (Ar hét lên sung sướng)

He giật mình quay mặt sang chỗ khác suy nghĩ

- “Sao mình lại cười, anh ấy chỉ xin lỗi có chút xíu sao mình lại làm thế.”
Chap 14

Đã đến giờ tan học, Ar cõng Cin trên lưng vì cô bé vẫn còn ngủ, He thì đi bên cạnh, đến trường ai cũng nhìn họ từ trên xuống dưới, từ dưới lên trên, mắt mở to, miệng há rộng. S.E.G la toáng lên khi nhìn thấy He ướt sũng còn khoác áo của Ar, 3 cô chạy nhanh tới xoay He mấy vòng rồi hỏi liên tục

- Be, cậu sao thế? (Ella lanh chanh hỏi trước)

- Mình….. (He đang nói thì bị Gen xen vào)

- Cậu ấy té xuống nước chứ bị sao, hỏi thừa. Mà sao cậu bị té xuống nước vậy? (Gen cốc đầu Ella rồi quay qua hỏi He)

- Mình….. (He định nói thì lại bị Sel nhảy vô miệng ngồi)

- Cậu …. không sao chứ Be? (Sel sụt sùi khóc)

- STOP……..Đừng khóc bà chằn ơi, không ai chịu nổi liên khúc con cá vàng của bà đâu. (Ji hét lên trước khi Sel bắt đầu liên khúc khóc của mình)

- Này mọi người ………. (Ar vừa lên tiếng thì Chun lại hỏi)

- Hai người làm sao thế? (Chun vừa đút bim bim cho Ella vừa hỏi)

- Bọn mình vừa mới………… (Ar đang giải thích thì Cal chen ngang)

- Đứa trẻ này là ai? Con của cậu và hội trưởng hả Bu? (Cal hồn nhiên hỏi)

- HẢ ???? (He và Ar đồng thanh)

- Bốp…….nói nhảm vừa thôi cha, ăn nói phải biết lựa lời chứ (Gen đánh vô đầu Cal)

- Nói mau, anh đã làm gì Hebe của chúng tôi, tại sao nhỏ lại bị ướt thế kia, còn nữa, tại sao lại cúp học hôm nay hả? Hai người đã đi đâu? Làm gì? (S.E.G hét hết công sức)

- IM HẾT CHO TÔI NHỜ … Achoo… o… o... oo (He bực mình và hét lên)

- Các người cứ hỏi chúng tôi tại sao, vì sao, nhưng có cho chúng tôi nói đâu. Tòan nhảy vô chen ngang lúc chúng tôi định nói không hà. Giờ chúng tôi đang ướt như chuột lột nè, muốn chúng tôi bị bệnh lắm hay sao mà cứ đứng đây hỏi hòai thế. (Ar thấy He bị hắt hơi, biết là cô bị cảm nên bực mình mắng mấy người kia té tát)

Mấy anh chị cứ ở đó mà cãi nhau, hỏi lí do tại sao, vì sao và làm sao. Cùng thời gian ấy, bên chỗ của Nana Lin thì nhận được cuộc điện thoại của Danson.

- Hello. Nana Lin xin nghe. (Nana nghe máy)

- Nana hả? Anh Danson đây. Bé Cin nó bỏ nhà đi rồi, nghe nói nó đến trường tìm em đó. (Dan nói nhanh vào điện thoại)

- Hả? Tại sao chứ? (Nana hốt hoảng)

- Anh cũng không rõ. Mau tìm con bé rồi tính sau. (Dan trấn an Nana)

- Vâng. (Nana chỉ có thể nói 1 lời rồi cúp máy)

Nana chạy khắp nơi tìm kiếm Cin, nhưng không thấy, cô thơ thẩn bước ra cổng trường, chợt trông thấy Ar cõng Cin trên lưng cùng đám người kia cãi cọ gì đó, Nana chạy nhanh tới bên cạnh hỏi dồn dập

- Bé Cin, em gái tôi sao thế này, các người đã làm gì nó, có chuyện gì xảy ra vậy?

- Lin tiểu thư, con bé không sao, nó chỉ ngủ thôi. (He trấn an Nana)

Sau khi nghe He nói thế Nana mới thở phào nhẹ nhõm, Nana định dẫn họ về nhà mình để nói chuyện, nhưng He đã không chịu, cô kiên quyết cô phải tới nhà của He để nói chuyện. Cô không còn cách nào khác đành phải nghe theo lời của He. Về đến nhà, He và Ar lên phòng tắm rửa sạch sẽ để tránh bị cảm, còn ở dưới này, Cin kể rõ mọi việc cho chị gái mình nghe, Nana đập bàn tức giận.

- Lão già ngu ngốc ấy, làm mẹ đau khổ chưa đủ hay sao, giờ còn muốn rước bà ta về nhà. (Nana giận đến run cả người)

- Nana à, đừng giận quá, cẩn thận cái bàn nhà tôi, nó mà sập là cô phải đền đó nha. (Ji nói mà không biết rằng Sel đang giơ đôi guốc cao 10 phân của mình lên đánh vào đầu anh)

Nana định dẫn Cin về nhà nói chuyện với ba của mình, nhưng Cin không chịu về, cô bé quấn lấy He và Ar như sam. Nana đành ra về 1 mình. Về đến nhà, Nana xông thẳng vào phòng của ba mình, thì thấy ông đang nói chuyện tình tứ với người đàn bà mà ông định cưới về làm má 2 của cô. Nhìn thấy Nana, ông Lin lập tức đẩy người phụ nữ kia ra và niềm nở đón con gái

- Ôi Nana yêu quý của, con đã về rồi đó à? (chạy tới ôm con gái nhưng bị cô né sang 1 bên làm ông hun tường)

- Con muốn nói chuyện riêng với ba, chuyện này quan trọng, còn chỉ muốn chỉ 2 người chúng ta ở trong này thôi (Nana vừa nói vừa liếc xéo người phụ nữ kia)

- Anh yêu à, đây là Nana phải không? Ôi con bé thật xinh đẹp (người phụ nữ kia nũng nịu)

- Ờ … nhưng Nana này, ba sẽ cưới dì này, con cứ nói đi, sau này dì này sẽ là má 2 của con. (ba Nana vừa cười vừa nói)

- Thế thì con nói luôn. Con không đồng ý cho ba có thêm vợ kế. Mẹ đã mất lúc Cin chỉ mới 3t, giờ đây thời gian đã trôi qua 5 năm rồi, ba có bao giờ nhớ tới ngày giỗ của mẹ không? Lúc còn sống, ba đã làm khổ mẹ lắm rồi, giờ bé Cin chỉ mới 8t thôi, thế mà người phụ nữ này đã cho 4 tên cao to đến bắt nạt Cin, nếu bạn con không ra tay cứu Cin, giờ này ba đã mất đi 1 đứa con gái đó.

- Ơ không phải đâu, là ba sai người đi bắt con bé về đó (ông cố chống chèo cho người phụ nữ kia)

- Thế thì con phải nói sao nhỉ, nếu ba muốn cưới bà ta về thì Cin sẽ dọn ra ngòai ở với con, và từ nay trở về sau bọn con sẽ không trở về ngôi nhà này nữa đâu. Chào ba (Nana nói xong rồi bỏ đi)

- Nana …….. Nana (ba của Nana í ới gọi theo)
Thế rồi từ đó Nana đã dẫn Cin dọn ra khỏi nhà, cô đã thuê nguyên 1 căn hộ ngay bên cạnh nhà của He để ở cạnh em gái mình, vì Cin cứ quấn lấy He và Ar không rời, cô bé năn nỉ He cho cô ở cùng nhà với He và Ar. Mọi người đành phải nhượng bộ cho Cin, vì cô nhóc quá đáng yêu, riêng Nana thì đành phải chào thua cô em gái của mình, cô luôn yêu thương và bù đắp cho Cin, vì từ bé Cin đã không có mẹ bên cạnh, cô lo sợ người mẹ kế kia sẽ gây hại cho Cin, bởi vì Cin là người kế thừa của nhà họ Lin.

- Sel, cậu cho con bé ở phòng cậu được không? (He hỏi)

- Phòng mình …. (Sel nhìn He)

- Không, tôi không thích con nít, nó rắc rối lắm. (Sel chưa kịp trả lời thì Ji chen ngang)

- Thế còn cậu thì sao Gen? (He bỏ qua Ji và Sel)

- Mình thì không sao, nhưng tên phung phí thì ….. (Gen ngập ngừng nhìn Cal)

Cal đang suy nghĩ lẩm bẩm gì đó, không biết mọi người đang bàn bạc chuyện của Cin, thấy thế Gen đến bên và hét lên

- Này tên phung phí kia, có đồng ý không hả????

- KHÔNGGGGG (Cal hốt hoảng hét lên nhưng có biết mô tê gì đâu)

- Thế còn hai người? (Ar ngán ngẩm hỏi luôn Chun và Ella)

- Yes/No (Ella/Chun)

Chun không muốn có ai phá rối mình và Ella, anh đành để Ella đánh mà không cho Cin ở cùng phòng. Thế là Cin đã được ở cùng He và Ar, cô bé nhảy cẫng lên vui sướng, ôm chầm lấy He hôn lên má rồi quay qua nháy mắt với Ar. Hai anh em nhìn nhau cười nửa miệng với anh mắt vô cùng đểu.

Chap 15

Cuối cùng thì mọi việc cũng xong, Cin vào phòng nhảy lưng tưng, múa vòng quanh, chơi đuổi bắt cùng Aaron, làm căn phòng ngăn nắp trở thành căn phòng bừa bộn. Hebe phải dọn dẹp đống rác mà hai anh em họ bày ra. Tối xuống Cin ngủ cùng Hebe, cô bé ôm lấy Hebe cứng ngắt làm Hebe không tài nào thở được, nhưng cũng đành chịu vì bé Cin quá dễ thương.

- Cin à, em làm chị ngộp quá, thả chị ra đi mà (Hebe cố đấy Cin ra)

- Ứ ừ, em ứ chịu, em muốn ôm chị ngủ hà, hơi ấm của chị ấm ám như hơi ấm của mẹ vậy. (Cin nũng nịu)

- Sặc …. ặc ….. (Aaron vừa nghe Cin nói thì bị sặc)

- Aaron, anh bị sao vậy? (Cin ngây thơ hỏi)

- Cin ơi, em nghĩ sao mà em bảo chị mặt lạnh là ấm áp, chị mặt lạnh lạnh như băng á. (Aaron vừa cười vừa nói)

- Ngủ đi, mai em còn phải đi học đó Cin (Hebe mặt lạnh như băng nói rồi nằm xuống ngủ)

Hai anh em nhìn nhau lè lưỡi rồi cũng lăn ra ngủ. Đến nữa đêm, bé Cin có tướng ngủ quá tuyệt đẹp, đầu dưới đất, chân trên giường, rồi cuối cùng cô bé lăn đùng xuống sàn nhà mà ngủ. Hebe không hay biết gì, Cin thì còn ngủ mê nên cũng không thèm thức dậy leo lên giường nữa. Aaron thì bị bệnh mộng du trong đêm tối, anh thức dậy, thấy Cin nằm dưới đất quay qua ngủ tiếp, nhưng đột nhiên anh ngồi bật dậy, bế Cin lên giường, rồi leo lên giường ngủ tiếp tới sáng.

- Áhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhhh (Cin la thất thanh)

- Chuyện gì thế??? (Hebe và Aaron dụi dụi mắt hỏi với giọng ngái ngủ)

- Hai anh chị …… (Cin tức đến xì khói lỗ tai)

Đến lúc này Hebe mới cảm thấy ai đó đang ôm lấy eo của mình, môi người đó thì kê sát vào mặt mình. Hebe quay qua thì môi đụng môi với Aaron, Cin thấy thề liền lôi cái máy chụp hình ra

- Tạch (1 bức ảnh tình tứ của He và Ar đã được chụp bởi Cin)

Hebe giật mình thì thấy Ar không mặc áo, mình thì quần áo sộc sệch, liền giờ tay tát cho Aaron 1 cái như trời gián. Cin cũng không vừa, cô bé nhảy bổ vào nắm tai, giựt tóc của Aaron mà khóc òa lên.

- Oa oa oa anh Bu đáng ghét, dám ngủ cùng chị Be, em ghét anh, cho anh chết nè

- Aaron Yan, tôi đã nói với anh rồi, nếu còn chạm vào người tôi thì anh sẽ phải chết (Hebe nghiến răng kèn kẹt)

- Tôi có làm gì cô đâu, chỉ là ngủ chung thôi mà (Aaron ngang bướng cãi lại)

- Anh…..(Hebe như bốc khói)

- Cùng lắm tôi cưới cô (Aaron cười 1 cách vô cùng đểu)

- Không nói nhiều, anh đi chết đi

Hebe vung chân đá 1 cái Aaron lại bay ra cửa sổ và đáp êm đẹp ở ngòai vườn, Cin reo lên thích thú. Sau đó hai chị em vào phòng tắm làm vệ sinh buổi sáng rồi thay quần áo chuẩn bị đi đánh thức các anh chị kia. Xong xuôi mọi việc, cả nhà tập trung ở phòng ăn, Danson và Nana cũng sang ăn sáng cùng. Mọi người không ngạc nhiên khi Cin cứ đeo theo Hebe, nhưng họ chỉ ngạc nhiên khi Aaron mặt in 5 ngón tay, cổ thì nghiêng 1 bên, nhưng miệng vẫn cười toe toét.

- Cậu sao thế Bu??? (Calvin che miệng cười khúc khích nhưng vẫn cố hỏi Aaron)

- Lại chọc giận Be của chúng tôi chứ gì (Selina lanh chanh vừa soi gương vừa nói)

- Im đi bà điệu, ai biết được khi Be nhà bà nổi điên đánh Bu nhà tôi, nói chung các cô ai cũng có máu điên mà. (Jiro tức khi Selina nói Aaron như thế)

- Này, anh bảo ai điên hả?? (Ella cũng nổi máu khi Jiro bảo Hebe điên)

- Phải đó Ro à, cậu đừng có nói Bảo Bối của mình bị điên chứ (Chun vừa ăn vừa nói)

- Bốp ….. lo ăn đồ ăn của cậu/anh đi (Jiro/Ella đánh vô đầu Chun làm anh té bật gọng luôn)

- Thôi nào mọi người, ăn sáng thôi, chúng ta còn phải tới trường nữa (Nana lên tiếng)

- Phải rồi, ăn sáng thôi, còn Aaron, tới đây tôi sửa cái cổ giùm cậu (Danson cũng buồn cười khi thấy điệu bộ của Aaron)

Thế rồi buổi sáng của các anh chị cũng trôi qua. Hằng ngày đến trường, những hiện tượng nam sinh nữ sinh hâm mộ họ là chuyện quá đổi bình thường, riết rồi cũng quen. Nhưng chuyện làm Hebe không quen đó là GuiGui, đã 2 tuần trôi qua rồi, cô ấy không đi học, Hebe rất lo lắng cho GuiGui nhưng cô không nói ra. Ra chơi Hebe đi tìm Nana Lin để hỏi về chuyện của GuiGui nhưng Nana không có ở đó, chỉ có WangZi.

- Hebe, em đến đây làm gì? (WangZi hơi ngại nhìn Hebe và hỏi)

- Em muốn tìm Nana, không thấy Nana, thôi em về lớp đây. (Hebe định bỏ đi)

- Em tìm Nana làm gì, có việc gì cần hội học sinh giúp đỡ à. ¬(WangZi gọi lại)

- Uhm, không, em chỉ muốn hỏi về GuiGui. (Hebe trả lời nhưng rất nhỏ)

- GuiGui, cô ấy lại làm gì em sao, cô ấy đến gặp em à? (WangZi hỏi ngược lại với nét lo lắng thấy rõ)

- Không, đâu có gì, thấy bạn ấy không đi học, em thấy hơi lạ thôi. (Hebe vội đính chính)

- May quá (WangZi thở phào nhẹ nhõm)

- Có chuyện gì hả? (Hebe liền hỏi)

- Không, không có gì đâu, GuiGui chỉ bị bệnh thôi, vài hôm sẽ đi học lại ấy mà (WangZi nói vội)

- Thôi em về lớp (Hebe chào WangZi)

- Ừ, chào em (WangZi chào Hebe rồi cũng bước ra khỏi phòng hội học sinh)
Hebe đã biết GuiGui có chuyện, WangZi lại giấu cô việc gì đó, nhưng cô đã không hỏi thêm, vì cô biết rằng giữa cô và hai người họ đã không còn quan hệ gì nữa. Hebe đi dạo quanh vườn hoa của trường, đột nhiên cô nghe thấy 2 nữ sinh đang nói chuyện với nhau

- Thật không ngờ nha, nhà của GuiGui sắp phá sản rồi (nữ sinh 1)

- Phải đó, mình không ngờ luôn, 2 tuần trước đọc báo thấy hình ảnh nhà cô ấy bị niêm phong, ba thì bị bắt bỏ tù làm mình giật mình. (nữ sinh 2)

- Hihi chắc xấu hổ quá nên bỏ học 2 tuần rồi, mình nghe nhà trường nói sẽ đuổi học cô ta đó, giờ cô ta đâu có thân phận gì mà vào học trường quý tộc nữa. (nữ sinh 1 cười khúc khích)

- Hihi, chắc hội trưởng sẽ bỏ cô ta thôi, nghe báo chí nói nhà họ Wang đâu thèm ngó ngàng gì tới việc này đâu. (nữ sinh 2 cũng cười )

Hebe nghe tới đó liền bỏ đi, cô bước lên phòng hiệu trưởng thì thấy ông đang kí giấy gì đó, Hebe giật lấy tờ giấy thì thấy dòng chữ đình chỉ học GuiGui Guo. Hebe định xé bỏ tờ giấy thì bị hiệu trưởng giật lại, ông cười giả lả

- Tian tiểu thư à, cô bé này không còn là học sinh trường ta nữa đâu, em mà xé là làm khó cho tôi đó.

- Được, ông kí đi, rồi ông cũng đi theo cậu ấy ra khỏi trường luôn. (Hebe nói với khuôn mặt lạnh như băng)

- Hebe à, cứ để ông ta kí đi, GuiGui không thể tới trường được nữa, cô ấy đã bỏ đi đâu suốt 2 tuần nay rồi. (WangZi từ ngòai bước vào)

- Anh còn nói sao, tuy chúng ta không còn quan hệ gì hết, nhưng tôi vẫn còn quý mến GuiGui, nhà anh lại chẳng ngó ngàng gì tới việc của ba cô ấy, còn anh, vị hôn phu như anh thì sao, cô ấy bỏ đi suốt 2 tuần mà anh làm như không có chuyện gì là sao hả? (Hebe đã thực sự tức giận)

- Cứ để ông ấy kí đi Be (Gen từ ngòai bước vào)

- Phải đó, cứ để ông ấy làm gì ông ấy muốn (tiếp đến là Ella và các anh chị còn lại)

- Tại sao, Gui sẽ nghỉ học đó. (Danson thắc mắc)

- Cô ấy không học ở YUKI, thì trường Thánh Nam sẽ thu nhận cô ấy (Selina mỉm cười nhìn Hebe)

Hebe như hiểu ra mọi chuyện, liền quay qua giục ông hiệu trưởng kí vào tờ đơn. Cô giật phắt tờ đơn trong tay bảo Gen gởi về trường để làm thủ tục cho GuiGui. Trước khi đi Hebe quay qua liếc xéo WangZi 1 cái rồi nở nụ cười mỉm chi

- Anh diễn hay lắm, gia đình anh cũng thế, mau đưa em tới chỗ của Gui đi

- Chúng ta đi thôi (WangZi nở nụ cười thật tươi)

Aaron, Jiro, Calvin, Chun, Nana, Danson, và ông hiệu trưởng ngạc nhiên hết sức, họ không hiểu Hebe và WangZi đang làm gì, thấy thế Selina liền giải thích

- Nếu WangZi và gia đình của anh ấy không làm như thế thì giới báo chí sẽ tới nhà anh ấy mà phiền, như vậy sẽ rất khó khăn để bảo vệ Gui khỏi những sự việc của giới nhà báo.

Mọi người như hiểu ra mọi chuyện, họ cùng nhau tới nhà của WangZi, nhưng vừa bước vào nhà quản gia nói là GuiGui đã bỏ đi. WangZi như sụp đổ, anh ngồi xuống thất thần, anh rất lo lắng cho GuiGui. Hebe đến bên cạnh WangZi an ủi

- Đừng lo lắng, Gui rất mạnh mẽ, em tin chắc cô ấy đi đâu đó cho khuây khỏa đầu óc thôi.

- Chúng ta chia nhau tìm nha (Selina lên tiếng)

Thế rồi các anh chị chia nhau đi tìm, Jiro đi với Selina, Chun đi với Ella, Gen thì lôi cổ Calvin dẫn đi, chỉ còn lại Aaron, WangZi và Hebe, Hebe muốn đi 1 mình, liền đẩy Aaron và WangZi đi chung. Hebe không chạy khắp nơi như WangZi hay những người khác, cô lên xe đi thẳng đến 1 ngôi nhà ở ngoại ô thành phố. Bước vào nhà, Hebe đã thấy GuiGui nằm ngủ với những vỏ lon bia rải rác khắp nơi. Hebe đến bên cạnh đở GuiGui lên ghế nằm ngủ, cô dọn dẹp xung quanh rồi bước đến bên cạnh GuiGui mà thì thầm.

- Cậu ngốc lắm, dù ghét mình thì gia tộc Tian vẫn giúp cậu mà, sao lại làm mọi người lo lắng như vậy chứ.

Rồi Hebe cứ ở đó mà chăm sóc cho GuiGui, cùng lúc đó, ở những nơi khác nhau, Selina/Ella/Genie và WangZi chợt nhớ ra điều gì đó, tức tốc lôi mấy người kia chạy theo mình, họ chạy nhanh tới căn nhà mà Hebe đã tới, định bước vào nhà thì họ nghe tiếng của GuiGui hét to

- Tại sao, tại sao cậu lại tốt với mình như thế, mình đã hại cậu phải đau lòng, mình đã phản bạn bè, thế thì tại sao, tại sao còn coi mình là bạn

- Đơn giản chỉ vì mình luôn xem cậu là bạn, bạn bè sẽ tha thứ và quan tâm lẫn nhau, mình không trách cậu vì những chuyện cậu làm với mình, mình chỉ trách cậu là tại sao cậu ngốc nghếch, trốn chạy khi sự việc xảy ra, cậu cũng biết rõ là nhà họ Guo cũng là 1 trong các cổ đông của tập đòan Tian, tại sao cậu không đến đó mà nhờ sự giúp đỡ, cậu ghét mình nhưng cậu cần có ba, cần phải giúp nhà họ Guo trở về như xưa chứ. (Hebe nhẹ nhàng nói)

- Mình xin lỗi, mình không ghét cậu, mình chỉ ganh tị với cậu thôi, mình ganh tị với sự vui vẻ hoạt bát của cậu, mình ganh với lòng vị tha nhân hậu của cậu. Cậu cùng biết là mình rất ghét thua ai, nhưng kể từ khi cậu xuất hiện, mình đã thua cậu hoàn toàn, từ gia thế, đến con người. (GuiGui ôm chặt Hebe khóc nức nở)

- Ngoan nào, nín đi, ai cũng có lòng ganh tị, mình cũng ganh với cậu nữa đó, mình ganh tị với cậu suốt 2 năm nay, tại sao cậu được bên cạnh WangZi mà không phải là mình. Nhưng mình đã hiểu tại sao rồi, thực sự WangZi không hợp với mình, anh ấy là của cậu, là của riêng cậu, nhớ giữ chặt và đừng làm anh ấy lo lắng nữa. Cậu bỏ đi, người lo lắng và hoang mang nhất là WangZi đó. (Hebe nhỏ nhẹ thì thầm vào tai của GuiGui)

Lúc này các chị ở ngoài cũng sụt sùi tựa vào các anh, WangZi mở cửa bước vào, ôm chầm lấy GuiGui mà thở phào. Các chị cũng chạy lại ôm chầm lấy GuiGui và nói

- Cậu khờ quá, bỏ đi như thế làm bọn này lo chết đi được (Gen cốc nhẹ vào đầu của GuiGui)

- Các cậu ….(GuiGui ngạc nhiên không nói nên lời)

- Chỉ giận khi cậu làm Be buồn, chứ có ghét bỏ gì cậu đâu (Ella dí tay lên trán của GuiGui)

- Chúng ta là bạn tốt của nhau mà (Selina cười tươi lau nước mắt cho GuiGui)

Thế rồi các anh chị lên xe trở về nhà, lúc này thì Aaron sang đi với Hebe vì phải để cho WangZi và GuiGui bên nhau. Trên đường đi Aaron cứ luôn muốn hỏi Hebe về chuyện của cô với WangZi và GuiGui. Hebe biết anh thắc mắc nên nói

- Khi thời gian thích hợp, tôi sẽ nói cho anh biết, đừng nhìn tôi với anh mắt thắc mắc đó, lo mà chạy xe đi (Hebe trêu Aaron)

- Tuân lệnh đại tiểu thư (Aaron mỉm cười rồi trêu lại Hebe)

Bình thường Hebe không chú ý tới Aaron, nhưng ngồi trên xe, cô ngắm nhìn Aaron và chợt phát hiện ra anh không nhí nhảnh như vẻ bề ngòai của mình. Nhìn vào mắt anh, Hebe biết rằng anh là người chín chắn, tài giỏi, sự nhí nha nhí nhố đó chỉ là vẻ bề ngoài anh tạo nên để hòa đồng với mọi người. Cô khẽ mỉm cười rồi cô thiếp đi. Aaron thấy cô ngủ thì mở nhạc nhè nhẹ để cô ngủ được ngon hơn. Aaron mong sao đường về nhà thật xa, thật xa, để phút giây này được lâu hơn một chút.

.:Trang Chủ:.
Copyright © 2020 - Đọc Truyện - All rights reserved.